Tôi đã đến Sapa hai lần, một lần cùng bạn bè, lần khác cùng gia đình, mỗi lần là một trải nghiệm hoàn toàn khác nhau, nhưng dư vị đọng lại vẫn là: muốn được trở lại và tận hưởng thêm nữa!

Nhật ký Sapa: Ăn gì, thăm gì ở Sapa?

Năm 2013, lần đầu đến với Sapa khi đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai còn chưa đi vào hoạt động, lúc đó chuyến tàu Hà Nội – Lào Cai, dù sạch sẽ, tiện nghi hơn rất nhiều những gì tôi đã tưởng tượng, và lại đi cùng nhóm bạn thân nên buôn dưa lê, bán dưa chuột suốt chặng đường, nhưng quả thật cả đêm trên tàu vẫn là một hành trình quá dài và mệt mỏi. Chúng tôi khởi hành lúc tầm 19h tối, đi Lào Cai, và lên đến Sapa bằng xe khách vào 8 – 9h sáng hôm sau. Dịp đó là dịp nghỉ lễ 30/4, 1/5 nên vé tàu khan hiếm và chúng tôi đã mua những tấm vé cuối cùng để được lên tàu.

Dịp đó Hà Nội đang giữa những ngày thời tiết nắng nóng như đổ lửa. Dù trước chuyến đi  đã cẩn thận hỏi thăm và biết tiết trời Sapa khá lạnh với sương mù dày đặc, cả đoàn toàn thanh niên nên vẫn chủ quan áo ngắn quần cộc, mấy đứa con gái còn điệu đà mang cả đồ bơi! Lên tới nơi thì ấn tượng đầu tiên là mưa lạnh và sương!! Sương mù giăng khắp nơi, như một tấm khăn voan mỏng bao phủ khắp nẻo đường, xen giữa những hàng cây. Vội vã đi mua thêm áo khoác và mũ đội, loại áo của hãng The North Face bày bán rất nhiều ở các gian hàng trung tâm thị trấn.

Sau khi gửi đồ tại khách sạn, rủ nhau đi ăn sáng, thống nhất chọn Phở Tùng gia truyền Hà Nội theo review trên mạng mà bán tín bán nghi. Vừa từ Hà Nội lên mà lại ăn Phở Hà Nội? Thế mà chẳng hiểu có phải do đói và mệt, mà tất cả đều sạch bát. Phở ngon, thịt gà ngọt chắc, da gà vàng ươm, giòn giòn, béo ngậy. Nước dùng trong, không váng mỡ nhưng vẫn có vị béo ngậy, chan ít vừa đủ ngập cái. Nước dùng ninh từ xương nghe nói có bí quyết gia truyền của đầu bếp, ăn vừa lạ vừa quen. (Lạ có lẽ là ở món lá chua rừng ăn kèm với phở, là đặc sản miền núi, ăn kèm phở thơm, vừa miệng, hợp vị, cũng khá ổn với mức giá vừa phải).

(Ảnh)

Quay trở lại khách sạn check-in khi đã gần trưa. Khách sạn Châu Long nằm ngay dưới chân núi Hàm Rồng và phía trước là thung lũng Mường Hoa, nằm cuối đường phố Cầu Mây – Mường Hoa, có phong cách kiến trúc truyền thống, màu gỗ ấm áp, sang trọng kiểu biệt thự Pháp, lôi cuốn thiện cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là, bữa sáng gộp luôn với bữa trưa, có lẽ do thời tiết lạnh vô cùng thích hợp cho nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, cả đoàn “tĩnh dưỡng” đến tận 3h chiều mới lũ lượt dậy đi dạo vòng quanh ngắm Sapa.

(Ảnh)

Khác hẳn với thời tiết buổi sáng, Sapa buổi chiều đã đón những tia nắng đầu tiên. Trong không khí mát mẻ, trong lành và ánh nắng chan hòa, chúng tôi lựa chọn tham quan núi Hàm Rồng trước. Nằm ngay trung tâm thị trấn, sau nhà thờ Sa Pa, nên hầu hết du khách đến Sapa đều dành ít nhất nửa ngày để thăm thú “khu vườn thượng uyển” này. Nghe nói Hàm Rồng là một trong số ít núi ở Việt Nam có yếu tố tượng hình rõ nét và đẹp. Chỉ biết dọc đường lên núi là vô số loài hoa lạ của miền đất ôn đới. Cả một bức tranh rực rỡ sắc màu của đỗ quyên, tràng pháo, hoa hồng. Chỉ riêng đỗ quyên đã sặc sỡ với đủ các gam màu từ đỏ, tím, hồng, vàng, trắng. Ở núi Hàm Rồng có ba điểm ngắm là Vườn lan 1, trạm viễn thông Sa Pa và Sân Mây ở trên đỉnh. Ở các độ cao khác nhau có góc nhìn khác nhau về Sapa. Nhưng chỉ một vài đứa sung sức leo tít lên đỉnh, hầu hết ở lại, hí hửng thuê liền một lúc mấy bộ váy dân tộc sặc sỡ, thỏa sức tha hồ tạo dáng, vui chơi, chụp ảnh.

(Ảnh)

Nắng lên nhanh và tắt cũng rất vội, bụng đã đói, về khách sạn tắm rửa, rồi lại hò nhau đi ăn đồ nướng. Trong tiết trời tê lạnh và mù sương, những xiên đồ nướng đủ màu sắc hấp dẫn nhanh chóng sưởi ấm cả cơ thể lẫn chiếc dạ dày đang sôi réo. Những sạp bán đồ nướng, đơn giản nhưng nổi bật và đa dạng với đủ loại đồ: nào là lợn bản cắp nách (vàng ươm, đượm mỡ, rỏ từng giọt xèo xèo, khói trắng thơm mùi thịt rừng nướng than ), nào là ba chỉ nguyên miếng (ngọt thịt, mềm, ngậy), bò cuốn nấm kim châm (ngọt, dai), bò cuốn lá cải (vị đăng của cải xen lẫn vị ngọt của thịt bò được tẩm ướp), cánh gà, chim cút,… Một bữa tiệc thịnh soạn, đặc biệt với 7 thanh niên đang … đợi dài cổ chờ từng đĩa đồ nướng đem về bàn, mỗi đứa một chân một tay bốc là hết veo cái đĩa… Không quên mua thêm mấy ống cơm lam và chục quả trứng nướng đem về khách sạn ăn đêm !!

(Ảnh)

Người ta nói Sapa chẳng có gì nếu không đi sâu vào những bản làng của người Mông, người Dao... Nhưng với hội đam mê ẩm thực chúng tôi thì chỉ với một bữa thịt nướng ngon lành giữa núi rừng, rôm rả với bạn bè, Sapa đã thật sự hấp dẫn và không muốn rời.

Ngày thứ 02 chúng tôi thưởng thức bữa sáng buffet theo phong cách Châu Âu ở sảnh khách sạn, nơi có cửa sổ nhìn ra thung lũng Mường Hoa lãng mạn. Địa điểm tiếp theo để khám phá là Bản Cát Cát, cách thị trấn Sapa khoảng 3 km, là bản của người dân tộc H-Mông đen sinh sống trong một thung lũng nhỏ, có phong cảnh đẹp với ruộng bậc thang, thác nước, nhà máy thủy điện của người Pháp xây dựng trước đây. Đến Sapa thì không thể không ghé thăm Bản Cát Cát nhưng ghé qua rồi mới thấy khá thất vọng. Ngoại trừ phong cảnh đẹp ra thì những yếu tố khác đều không ổn. Vào bản phải trả tiền vào cổng, các em bé dân tộc đi theo để xin tiền, bánh kẹo... khiến du khách không khỏi cảm thấy khó chịu.

Bữa trưa với cá hồi ở Sapa Lotus – Phố Cầu Mây. Cá hồi sống ăn tuyệt. Khác với cá hồi sống có màu cam nhạt như ở các quán buffet thường thấy dưới xuôi, cá hồi gỏi ở đây có thớ thịt dai, màu đỏ cam tươi. Cứ một lá cải xanh đắng cuốn với miếng cá hồi sống đỏ au, thêm vào vài lát dứa, ít diếp cá rồi chầm mù tạt (thiếu lá tía tô). Vị ngọt lịm của cá hồi cộng với vị đắng của rau cải, chua chua của diếp cá và mùi thơm, ngọt từ dứa cộng với vị cay, hăng nồng của mù tạt, chưa hết miếng này đã lại muốn ăn thêm miếng tiếp. Ai ko ăn được thịt cá sống thì có thể nhúng qua chanh một chút rồi cuốn như ăn sống cũng rất tuyệt. Nhưng khác xa so với vị ngon của gỏi, cá hồi nhúng lẩu lại ko gây được ấn tượng mạnh lắm.

(Ảnh)

Bữa tối cũng là bữa ăn cuối cùng của chuyến đi, chúng tôi ghé vào thưởng thức đồ âu ở quán Lacasa.  Sapa vẫn là một trong những điểm đến hấp dẫn du khách nước ngoài nhất trên cả nước, trong đó 1/3 du khách là người nước ngoài, vì vậy, các quán ăn đồ Âu, đặc biệt là đồ Pháp, Ý xuất hiện rất nhiều với phong cách thiết kế đậm chất Châu Âu dọc các tuyến phố chính như Cầu Mây – Mường Hoa. Đồ ăn chế biến cũng được nâng lên tầm cao mới, chuyên nghiệp hơn, phù hợp hơn để đáp ứng nhu cầu của khách du lịch nước ngoài ngày càng nhiều ở nơi đây.

Trở lại Sa Pa dịp đầu hè này, chúng tôi đi bằng ô tô riêng trên đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai. Đường mới có bốn làn xe (đoạn Yên Bái - Lào Cai hai làn xe), xuyên núi chạy thẳng tắp giữa tiết trời chớm hè nắng nhẹ, cảm giác nhẹ nhõm, thư thái và mới mẻ. Dọc hai bên tuyến đường cao tốc, những cánh đồng lúa đương thì con gái trải dài, cho cảm giác khác hẳn tâm trạng luôn căng thẳng khi chạy trên cung đường cũ từ Hà Nội lên Lào Cai.

Lần này di chuyển bằng ô tô, nên mới có đủ sức để chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấn tượng của ruộng bậc thang. Ruộng bậc thang ở Sapa được tạp chí du lịch Travel&Leisure mô tả là một cảnh quan tuyệt vời trông giống như những chiếc thang leo lên bầu trời. Từ hàng trăm năm nay, ruộng bậc thang ở Lào Cai đều do những đôi bàn tay tài hoa của người Dao, Mông, Hà Nhì, Giáy, Tày, Xa Phó… đời này nối tiếp đời kia tạo nên. Những thửa ruộng bậc thang uốn lượn bao quanh những sườn núi nối tiếp, chồng chất lên nhau tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ trong không gian bao la và hùng vĩ của đất trời, thiên nhiên vùng cao biên giới.

Bởi lần trước đã dành thời gian khám phá khá nhiều, nên chuyến đi lần này chúng tôi dành nhiều thời gian hơn mua sắm, dạo chơi phố huyện Sapa. Sapa là do người Pháp xây dựng nên khi dạo phố Sapa, đặc biệt là tuyến phố chính Cầu Mây – Mường Hoa,…nên dễ lầm tưởng với cảm giác đang đi trong phố cổ Hà Nội, nhưng phố cổ này lại ở trên núi. Quả thật, đến Sapa không nên đi môt mình, bởi sự thơ mộng đến hoang dại của núi rừng gợi lên trong con người những cảm xúc kỳ lạ. Đan xen, đan xen, ta có thể bị giết chết bởi nỗi cô đơn, nhưng cũng có thể cảm nhận thấy niềm hạnh phúc tột cùng khi ở bên những người thương của mình. Nơi đây là sự hòa trộn giữa cổ điển, hiện đại và sự man dại. Tuy vậy, lần này trở lại thấy cảnh sắc có nhiều thay đổi, và thấy xã hội còn thay đổi nhiều hơn. Các khách sạn, nhà hàng liên tiếp nhau mọc lên, đường phố đông đúc, môi trường cũng vì thế mà nhiều khói bụi hơn, không còn trong lành như xưa.

(Ảnh)

 Lần này chúng tôi chọn Khách sạn U Sapa – Cầu Mây làm điểm nghỉ chân trong 3 ngày 2 đêm. Được thiết kế theo kiến trúc Pháp thanh lịch kết hợp hài hòa với văn hóa địa phương, khách sạn nhìn ra quảng trường trung tâm, nằm liền kề với công viên trung tâm Sapa - khu “đất vàng”, số 8 phố Cầu Mây. 

(Ảnh)

Chuyến đi này được ăn món mới: Thắng cố A Quỳnh – 015 Đường Thạch Sơn. Thắng cố là một món ăn đặc sản của đồng bào dân tộc Hmoong các tỉnh phía bắc Việt Nam. “Thắng cố” nghĩa là một nồi canh, gồm có các loại thịt, lòng, tim, gan, phổi của ngựa, và rau các loại thêm một ít sướng, gia vị đặc biệt các loại. Sau đó cho vào một cái chảo lớn nấu chín, khi ăn được múc ra mỗi người một bát ăn nóng uống với rượu ngô nếp thì được khen là rất ngon. Thắng cố ở đây được chế biến đúng bài của các già bản bằng gia vị thật lạ, thật độc đáo chỉ có ở vùng cao, khiến những ai được thưởng thức dù chỉ một lần đã khó có thể quên được. (Nhưng chắc các bạn nữ không dám ăn đâu nhé vì nó như là món tả pín lù của ngựa. Muốn ăn thì tốt hơn là uống rượu cho xỉn vào rồi mới ăn được vì mùi của nó khá là đặc trưng!)

Thêm một trải nghiệm mới trong chuyến đi lần này của mình là massage và tắm lá Dao đỏ. Ngâm mình trong một bồn gỗ pơmu có thứ nước màu đỏ, hơi nóng nước bốc lên mùi thơm ngào ngạt của các loại thảo dược. Độ chừng hơn 10 phút, có cảm giác cơ thể mình đang khỏe lại, mệt nhọc tan biến, đầu óc tỉnh táo lạ thường. Sau nửa tiếng ngâm mình trong làn nước, sáng hôm sau khi thức giấc, thấy người nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái kì lạ. Chi phí dịch vụ này ở đây có thể nói là rẻ, chỉ vào khoảng 200.000 đồng/lần.

----

Tạm biệt Sapa, sẽ còn có ngày gặp lại, cảm giác vẫn còn lưu luyến ở trong lòng. Xe chuyển bánh, lại trở về với cuộc sống thường ngày, để mọi thứ lùi lại phía sau lưng, đọng lại vẫn là dấu ấn, những kỷ niệm và trải nghiệm rất thú vị, thoải mái và yên bình